The Wailing : ác quỷ thật sự như thế nào ?

0
755

Giới thiệu phim

Mới chỉ được ra mắt cách đây không lâu lắm – 2016, thế nhưng The Wailing đã đủ sức vươn lên trở thành một tượng đài của điện ảnh Hàn. Phim gay cấn, kịch tính và mang đến cho người xem một cảm xúc khó tả đến tận phút cuối cùng. Khách quan mà nói, đây bộ phim kinh dị độc đáo nhất mà mình từng được thưởng thức.

Dù nhận được không ít phản ứng trái chiều từ phía khán giả, người cho rằng phim dở, người lại khen nó tuyệt hay, nhưng đa phần đều than vãn rằng phim quá khó hiểu.

Theo mình, The Wailing khó hiểu thật, nhưng không đến cái mức xoắn hết cả não lên đâu, thật sự đấy. Khoảng cách giữa một bộ phim với nội dung gượng ép, tỏ ra nguy hiểm với một bộ phim khó hiểu nhưng tình tiết được móc nối chặt chẽ, ý tưởng được truyền đạt rõ ràng, gãy gọn là rất mong manh.

Ban đầu, mình tìm đến cái phim này vì có thấy một vài đánh giá gây tò mò: một bộ phim vừa hài kịch, vừa trinh thám, vừa kinh dị. Thêm vào đấy là tấm poster có đúng cái màu xanh-đỏ mà mình thích nên nhảy vào xem luôn. Còn tưởng là phải đóng bỉm biếc cái thứ mà thật ra phim không quá đáng sợ, tuy nhiên có nhiều thứ còn đáng giá hơn cả cái sợ đấy.

Tổng quan thì lời khuyên của mình là bạn nên xem phim này (vẫn chống chỉ định với những ai yếu tim hoặc không xem được phim kinh dị), chỉ cần để ý một chút là được. Trừ khi bạn cố gắng mổ xẻ, bới móc nội dung phim ra đến từng cái lỗ chân lông như kiểu một bài thi văn cấp 3, còn không thì mọi thứ cũng không đến nỗi quá phức tạp đâu.

Tác phẩm mở đầu bằng một câu văn được trích từ Kinh Thánh, đủ gây tò mò xen lẫn chút khó hiểu.

Phim dần chuyển sang khung cảnh dòng sông, nơi một người đàn ông đang câu cá. Có lẽ là chưa được con nào.

Cảnh sát Jong Goo phải ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ do nhận được tin báo có án mạng. Trời mưa rất to.

Khi vừa đến nơi, đập vào mắt Jong Goo là một hình hài đen thui, lở loét khắp cơ thể, mắt trợn ngược thấy cả lòng trắng đang vạ vật ngoài hiên nhà. Khó hiểu là hắn vẫn chưa chết.

Viên cảnh sát ngây người ra mất một lúc mới bước nổi vào trong nhà. Một cặp vợ chồng bị chém nhiều nhát đang nằm trên sàn. Kỳ lạ hơn, kẻ đang thoi thóp ở ngoài cửa kia lại chính là thủ phạm.

Sau vụ án quái gở này, tin đồn thất thiệt bắt đầu lan rộng, về một ông già người Nhật vừa mới chuyển đến ngôi làng. Trong câu chuyện được thêu dệt đó, ông ta là một con quỷ, chỉ đóng mỗi cái khố và ăn thịt mọi thứ có thể chuyển động.

Chân tướng thật sự của vụ việc này là gì? Liệu có bí ẩn nào trước mắt khi mà phim vẫn còn rất dài? Mình chỉ tiễn bạn được đến đây thôi, tự đi tiếp nhé.

Bên dưới mình sẽ tiết lộ toàn bộ nội dung, hãy đảm bảo là bạn đã xem phim trước khi đọc nốt.

Cảm nhận phim

Chia sẻ ngoài lề với bạn một chút: điểm imdb, trên thực tế, phản ánh khá chính xác về chất lượng của một bộ phim. Nếu kịch bản quá lỏng lẻo, hời hợt và chẳng đi đến đâu (nói không phải chứ có khi ông đạo diễn còn chẳng hiểu mình đang muốn truyền tải cái gì) thì xin lỗi, còn khuya nó mới vượt qua được 7 điểm. Tất nhiên là còn tùy thuộc vào số lượng người tham gia vote, có những phim có cả trăm nghìn, thậm chí cả triệu người vote, nhưng cũng có những phim chỉ được vài chục nghìn hoặc vài nghìn.

Mình vẫn nhớ trước đây mình có viết review về một bộ phim giả tưởng, vốn đã gây ra khá nhiều tranh cãi trước cả lúc mình viết cái bài đấy. Vì cảm thấy cái phim này không được hay nên mình đã cố viết theo hướng hài hước nhất có thể và chỉ ra các vấn đề của phim, kết quả là nó trở thành bài viết phải ăn nhiều gạch nhất của mình từ trước đến giờ.

Ừ thì…cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi phim nhận được tận 6,9 điểm imdb, cao kỷ lục luôn. Hơn 200k người đánh giá thì không lệch được đi đâu rồi, nếu chỉ lấy mỗi cái vote của mình thì chắc được 6 tròn.

Lan man thế đủ rồi, trở lại với The Wailing, một bộ phim đáng để xem lại vài lần. Cũng đã lâu lắm rồi mình mới quay trở lại với một bộ phim hại não, và lần này nó đã không làm mình thất vọng.

Ý nghĩa

Ok, theo như mình được biết thì đạo diễn của phim – Na Hong Jin vốn bỏ ngỏ việc đưa ra lời giải thích cho toàn bộ nội dung phim, ý nghĩa thật sự sự sẽ tùy vào cách diễn giải của mỗi người. Vậy nên những gì được đưa ra ở đây đều là do mình tự biên tự diễn cả. Cứ thế nhé.

Có thể tóm tắt lại cốt truyện một cách gọn gàng như thế này: ông già người Nhật vốn dĩ là một con quỷ, thanh niên hành nghề trừ tà là một…sao nhỉ, đồng nghiệp của ông già chăng, còn cô gái mặc áo trắng mới chính là người đi giúp đỡ cho tất cả các nạn nhân, không riêng gì gia đình Jong Goo.

Trên thực tế, mấu chốt của cả câu chuyện vốn đã được đặt trong câu nói ở đầu phim

“Vì họ sợ hãi nên mới nhìn thấy hồn ma.

Chúa Jesus nói, vì sao các con lại phiền muộn? Vì sao các con lại nghi ngờ? Các con hãy nhìn bàn tay ta, bàn chân ta, vậy là các con sẽ biết đó là ta. Các con hãy sờ thử xem, ma quỷ không có xương, không có thịt, nhưng ta có, các con cũng có.”

Câu nói này cũng được lặp lại một lần nữa ở gần kết thúc phim, khi mà “con quỷ” thật sự đang đối diện với Yang I Sam. Vậy nó ám chỉ điều gì? Theo mình, ông già này là hiện thân cho sự tàn ác, cho ham muốn trả thù, và cho tất cả những suy nghĩ tiêu cực bên trong mỗi con người. Rõ ràng là hắn có xương, có thịt, nhưng vẫn là ma quỷ.

Ngay sau dòng chữ kia là khung cảnh ông già ngồi câu cá. Có vẻ như những con mồi đã sắp sửa chui vào rọ.

Một chi tiết nhỏ nữa liên quan đến nhân vật này: tất cả những ai từng mơ thấy lão thì đều sẽ phải lãnh hậu quả, càng củng cố thêm quan điểm về mặt tối của chúng ta, “Vì sợ hãi nên mới nhìn thấy hồn ma”.

Vậy thì tại sao con ma này lại chọn gia đình Jong Goo, đó là bởi cơn thịnh nộ của anh ta. Kể từ sau khi nhìn thấy chiếc giày của cô gái ở nhà lão già, Jong Goo đã sôi máu và đến quậy phá tưng bừng, dù cho anh là một cảnh sát. Đỉnh điểm là anh đã giết con chó, về sau này anh thậm chí còn đẩy xác ông già xuống vực.

Những điều này cũng đã được chính miệng một nhân vật trong phim khẳng định lại: cô gái mặc váy trắng. Cô gái bí ẩn này dường như đại diện cho cánh tay phải của Chúa, người sẽ đi giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh như gia đình Jong Goo. Những nhánh cây được đặt gần hiện trường mỗi vụ án cũng là của cô gái này.

Quyền năng mạnh mẽ của nhân vật này được thể hiện rõ mồn một khi cô tới gần ông già đóng khố và gã thầy bùa nửa mùa: một ông thì thoi thóp, một ông thì nôn như Thác Bà xả lũ. Điều này hoàn toàn không xảy ra khi cô ở gần một người bình thường.

Bạn có thể thấy khi cô gái đến gần ông già, ông ta dường mất đi sức mạnh của bản thân, trở thành một kẻ vô hại. Đỉnh điểm là khi bị rơi xuống chân núi, rồi sau đấy là bị xe tông đến nỗi tưởng như là đã chết. Rõ ràng là chẳng có con quỷ nào lại chết vì sang đường quên không nhìn cả.

Đây có lẽ chính là phân đoạn ôm cua ngọt nhất phim: trông thì có vẻ như cô gái đang bị ông già đuổi theo rồi chẳng may ngã xuống núi, nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Hóa ra cô gái đang đuổi theo để bắt lão già, nhưng rồi hành động ném xác lão xuống vực của Jong Goo cuối cùng lại trở thành một pha giải nguy cho lão.

Tất cả khán giả xem đến đây chắc chắn đều bị lừa bởi khả năng dàn xếp quá tài tình của đạo diễn. Thực ra thì cảnh tượng một cô gái mặc áo trắng, lại còn chạy trong cái bộ dạng yếu ớt như vậy khiến chúng ta khó lòng mà nghĩ khác đi được.

Thân phận của lão già cũng ngày một rõ ràng hơn ở phân đoạn này: sau khi lão bất tỉnh, cô bé Hyo Jin đã tạm thời được giải thoát. Lần đầu tiên kể từ khi bị ám cô bé trở lại được trạng thái tỉnh táo và nhận ra bố mình. Đây chính là cảnh xúc động nhất phim.

Nhân vật cuối cùng tham gia vào bộ ba bí ẩn này không ai khác chính là II Gwang – tay thầy cúng. Đây là kẻ mà vai trò thực sự của hắn chỉ được sáng tỏ khi phim đã đi gần hết. Mặc dù không có một màn “thoát xác” như ông già kia nhưng theo mình nghĩ, hai kẻ này cũng gần tương tự như nhau, không thì chí ít cũng cùng một phe.

Dấu hiệu cho điều này đã quá rõ ràng: ngay sau khi chạm mặt cô gái bí ẩn, hắn nôn thốc nôn tháo. Nhận ra cô gái đang cản trở mình, hắn lên xe và gọi điện cho Jong Goo, nói rằng anh phải trở về nhà ngay. Cô gái đã nói với Jong Goo rằng cô đã đặt bẫy ở nhà, nếu chạy về, cả nhà anh sẽ chết.

Cuối cùng, vì nhận ra chiếc cặp tóc, bộ quần áo đã từng xuất hiện trước kia, Jong Goo đâm ra hiểu lầm cô gái này chính là ma. Hậu quả là anh chạy thục mạng về nhà, và…

Sau khi mọi sự xong xuôi, tay thầy bùa lặng lẽ đến nhà anh cảnh sát rồi chụp ảnh. Khi ra ngoài cốp xe, hắn sơ ý làm rơi một cái hộp, bên trong là những tấm ảnh quen thuộc. Đến đây thì bạn cũng biết chân tướng là như nào rồi đấy.

Ông già người Nhật và gã thầy bùa, kẻ tung người hứng, một bên đại diện cho những góc tối trong con người, bên còn lại là sự mê tín dị đoan. Phân cảnh tay thầy mo vận bộ đồ bảy sắc cầu vồng, nhảy múa từng bừng nhìn trông khá nghiệp dư đã cho thấy điều này.

Ở bên trên mình có nói đến cảnh rượt đuổi trong rừng và pha tông xe. Thực ra đây chỉ là cú lừa thứ hai, trước đó chính là cảnh lập đàn tế thần ở nhà Jong Goo. Và cũng cùng lúc đó, đàn tế thứ hai được ông già lập ra. Đoạn này dễ gây hiểu lầm ở chỗ qua lời giải thích của II Gwang thì ông già kia cũng là một tay thầy cúng, cũng đang giúp đỡ người vô tội. Nghe cũng có lý.

Vậy vì sao lão già lại lập đàn thờ? Điều này mình cũng thấy hơi khó hiểu. Nếu dựa trên tấm ảnh của một người đàn ông trên bàn thờ thì có lẽ đây là một nghi thức gì đó.

Điều buồn cười là ở chỗ, chỉ khoảng vài chục phút trước đó chúng ta đã lầm tưởng rằng lão gục xuống là bởi ông thầy cúng quá…cao tay. Còn lý do lão già ngồi khấn vái là để…đối đầu với tay thầy cúng kia.

Như vậy là bằng đúng một phân đoạn, khán giả đã bị bẻ lái tới hai lần.

Sau tất cả, đó là gương mặt thẫn thờ của cô gái, nụ cười xảo quyệt của lão già, ý nghĩ của Jong Goo trong lúc hấp hối. Cuộc chiến giữa ác quỷ và thiên thần sẽ còn tiếp tục. Và lần này, ác quỷ đã chiến thắng.

Nội dung

Lâu lắm rồi mới có một bộ phim nhiều tình tiết lắt léo mà lại khiến mình thấy thỏa mãn như thế này, bởi lẽ mọi thứ diễn ra hết sức tự nhiên, không gò bó, gượng ép. Đáng chú ý hơn cả khi mà nó lại là phim kinh dị, một thể loại mà trước giờ mình ít khi ngó ngàng tới (sợ ma).

Những tình tiết diễn ra trong phim hết sức chặt chẽ, cao trào được đặt ở nhiều vị trí, đủ để khiến khán giả phải chú ý từ đầu đến cuối. Tuy nhiên, điều khiến cho The Wailing trở nên quá ảo diệu lại không nằm ở đây, mà là sự mập mờ.

Đây là tác phẩm kinh dị duy nhất mà cho đến tận phút cuối, bạn, mình, và cả nam chính của phim, vẫn không biết được bản thân đang phải đối diện với cái gì. Ai là ma? Ai là người? Những câu hỏi đấy phải đến tận giây cuối cùng, ngay trước lúc màn hình chuyển sang phần intro, mới thật sự sáng tỏ.

Chưa có cái phim nào làm mình rơi vào trạng thái này cả. Cảm giác mơ hồ trải dài từ đầu đến cuối, để rồi đến khi màn hình chuyển sang màu đen, bỗng bừng tỉnh chỉ vì “ồ, hình như phim nó là thế này…”.

Mặc dù phim này không quá ghê rợn, nhưng mức độ đeo bám dai dẳng của tình tiết, của cách thể hiện, của những gì tác giả muốn gửi gắm là không phải bàn cãi.

Thêm vào đó, The Wailing cũng là tác phẩm điện ảnh hiếm hoi kết hợp cả yếu tố hài hước, trinh thám và kinh dị mà vẫn rất trôi chảy, không bị biến thành một mớ hổ lốn.

Cũng nhờ cách sắp xếp này mà sự căng thẳng trong phim được đẩy lên một cách từ từ. Thực tế thì ít ai có thể ngờ được rằng anh mập vui vẻ đáng yêu ở đầu phim, có một gia đình hạnh phúc nhưng đến cuối cùng lại phải hứng chịu một cái kết bi thương như vậy.

Nếu buộc phải đưa ra một cái gì đó để bắt bẻ về The Wailing, thì đó chỉ có thể là tư tưởng của phim có phần hơi cực đoan. Dựa vào những gì mà phim đã thể hiện, có vẻ như ai trong số chúng ta cũng có tội. Đó là điều khó có thể tránh khỏi.

Diễn viên

Diễn viên, cũng là nhân vật mình yêu thích nhất phim, đó chính là anh cảnh sát Jong Goo. Ban đầu khi mới nhìn anh này mình đã liên tưởng ngay đến Doo Man – một nhân vật có tạo hình khá tương đồng trong một bộ phim Hàn Xẻng khác: Memories of Murder.

Cả hai anh đều là cảnh sát, đều…mập, đều nóng tính và đều đi tìm chính nghĩa. Chỉ có điều kết cục của Jong Goo thê thảm hơn nhiều so với người đồng hương. Chứng kiến cảnh tượng Jong Goo ngồi trong bếp và nhớ về ký ức tươi sáng cùng cô con gái bé bỏng, quả thực rất đau lòng.

Nhân vật đáng chú ý tiếp theo dĩ nhiên là ông già quỷ quyệt rồi. Mình phải công nhận cái vai này cast quá chuẩn. Nhìn cái đoạn ông ý “tiến hóa” mà…có khi phải một tuần nữa mình mới quên được mất.

Cuối cùng chính là Hyo Jin. Cô bé đã có một màn hóa thân cực kỳ xuất sắc, từ khi còn là một bé gái ngây thơ, dần dần trở nên cáu kỉnh và cuối cùng là vô thức hoàn toàn.

Kết

Một bài viết quá dài như thế này mà lại không có dàn ý thực sự khiến mình cảm thấy bối rối và tự hỏi không biết có rơi vãi cái gì không. Mà thôi, có lẽ thì chừng này là đã quá đủ rồi.

Tổng kết lại, The Wailing là một bộ phim kỳ lạ và dưới góc nhìn của mình thì nó khá tuyệt vời. Bạn hoàn toàn có thể thưởng thức nó trên một lần mà vẫn cảm thấy thú vị khi phát hiện được một điều gì đó mới mẻ.

Tuy nhiên, dù sao thì phim ảnh phần nhiều cũng là để giải tỏa căng thẳng, thư giãn đầu óc. Vậy nên, trừ những thứ đã hiển hiện rõ ràng, mình nghĩ bạn cũng không cần phải bới móc quá sâu, tập trung thái quá vào tiểu tiết làm gì cho mệt đầu, tránh trường hợp “cái rèm cửa màu xanh không phải vì nó có màu xanh, mà là bởi nó ẩn chứa một nỗi buồn man mác…”.

Dừng lại tại đây nhé. Đọc đến đây thì chắc hẳn bạn xem phim rồi, vậy thì hãy cho mình biết cảm nhận xuống bên dưới, đừng quên quay trở lại blog thường xuyên để đón đọc các bài viết hay ho tiếp theo.

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây