The Matrix : thế giới này chỉ là một thực tế ảo ?

0
416

Giới thiệu phim

Được biết đến như một hiện tượng “bất thường” vào cuối thế kỷ 20, kể từ đó cho đến nay dấu ấn của The Matrix vẫn không có dấu hiệu bị phai mờ, thậm chí còn có nhiều ý kiến cho rằng nếu được ra đời vào thời điểm hiện tại thì có lẽ nó đã trở thành tác phẩm giả tưởng vĩ đại nhất mọi thời đại.

Ma Trận cũng chính là bệ phóng đưa tên tuổi của Keanu Reeves lên tầm cỡ ngôi sao ở Hollywood vào thời điểm bấy giờ. Hình ảnh một người đàn ông giơ tay lên chặn tất cả loạt đạn dễ như ăn bánh có lẽ đã khiến cho không biết bao nhiêu cậu bé phát cuồng sau nhiều năm phim được trình chiếu.

Sở hữu vô vàn những ẩn dụ trong các hình ảnh, câu nói, tình tiết, biểu tượng nhân vật đã biến The Matrix trở thành một trong những bộ phim triết lý nhất trên màn ảnh rộng. Chắc hẳn nhiều bạn ở đây đã từng xem nó không ít lần hồi nhỏ nhưng vẫn thấy khá mông lung đúng không ? Vậy thì hôm nay thưởng thức lại với mình nhé.

The Matrix mở màn bằng đoạn hội thoại giữa hai người nào đó cùng hàng loạt các dãy số màu xanh lá chạy ngang màn hình – một đường nét đã làm nên thương hiệu của bộ phim. Ngay sau đó là một pha tẩu thoát ngoạn mục khỏi đám cảnh sát của một người phụ nữ mặc đồ bó đen từ đầu tới chân, Trinity (Carrie-Anne Moss).

Phim chuyển cảnh sang một căn phòng bừa bộn nào đó, một thanh niên với gương mặt thư sinh, giọng nói trầm ấm tên Thomas Anderson. Anh là một hacker với biệt danh Neo (Keanu Reeves) đang ngủ gục trên bàn thì bỗng một dòng chữ bí ẩn xuất hiện trên màn hình, một lời chỉ dẫn.

Anh đi theo chỉ dẫn và gặp được Trinity, cô ngụ ý rằng mình biết Morpheus (Laurence Fishburne), thủ lĩnh của The Matrix. Sau hàng loạt những trải nghiệm khó quên thì Neo cũng đến được chỗ của Morph.

Một thực tại kinh hoàng được phơi bày ra trước mắt chàng hacker trẻ tuổi : con người giờ đây đã không còn được sinh ra nữa, mà được “nuôi” giống như một cái cây, hay một đàn lợn siêu nạc bởi bàn tay của robot. Tưới tắm, chăm bón và chờ đến ngày thu hoạch.

Điều quan trọng nhất mà Morph tiết lộ, đồng thời là lẽ sống của hệ thống The Matrix : “kiểm soát”. Đó là nguyên nhân khiến nó được tạo ra và chỉ khi nào nó bị tiêu diệt thì con người mới có được tự do.

Trước mắt bạn một cuộc hành trình dài 2 giờ 16 phút với đầy rẫy những pha hành động đã mắt, những câu thoại khó hiểu cùng với những dòng suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của phim.

Nếu bạn mới chỉ biết đến Keanu Reeves qua một vài bộ phim mới đây như John Wick thì thực sự đáng tiếc. Hãy chiêm ngưỡng thời trai trẻ đầy sóng gió của “người đàn ông yêu chó” qua siêu phẩm giả tưởng này nhé.

Cảm nhận phim

Các nhân vật

Ở đây mình chỉ nêu ra một vài đại diện tiêu biểu, ít nhiều đóng vai trò quan trọng trong phim.

Neo : kiểu nhân vật có thể bắt gặp trong bất cứ bộ phim hay cuốn sách nào, thường là kép chính, trước khi giác ngộ thì tâm hồn anh như một tờ giấy trắng, sau khi khai sáng thì sở hữu một nguồn sức mạnh vô hạn. Anh được coi như một lỗ hổng của ma trận và mỗi thời chỉ có duy nhất một cá thể như vậy. Trước khi Neo xuất hiện thì đã có 5 The One và tất cả đều đã hy sinh.

Morpheus : nếu nhân vật này có thật, hẳn ông sẽ là một nhà triết học đại tài. Morpheus coi Neo là niềm hy vọng cuối cùng để cứu lấy thế giới và sẵn sàng hy sinh tất cả vì anh. Đây là dạng nhân vật anh hùng thuần túy, thà chết chứ nhất quyết không đầu hàng. Ông cũng là người sở hữu nhiều câu nói để đời nhất trong phim.

Cypher : kẻ hai mang, suy nghĩ thực dụng. Sau nhiều năm sống lưu vong trên tàu thì Cypher nghĩ chẳng việc gì phải chui lủi khổ sở, phải ăn một thứ thực phẩm loãng nhách không khác gì cám trong khi anh ta có thể có một cuộc đời an nhàn hưởng lạc trong ma trận. Có thể bạn không để ý nhưng ông này từng sắm vai Teddy trong Memento, một kẻ cũng mang tâm địa thật giả bất phân.

Agent Smith : trong phim xuất hiện 3 đặc vụ, tuy nhiên mình chỉ đề cập đến Smith vì đây là gương mặt nổi trội nhất, ngầu nhất và có tạo hình không thể chê vào đâu được. Smith được sinh ra bởi ma trận, có nhiệm vụ trấn áp tất cả những ai có ý định nổi loạn. Hắn có thể chiếm hữu bất kỳ cơ thể sống nào bên trong ma trận, trừ những người đã chui ra khỏi kén như Morpheus hay Neo. Hắn cũng không thể bị đánh bại bởi bất cứ ai trừ The One. Có thể ví thanh niên này như một con virus máy tính vậy.

The Oracle : nhân vật được cho là trừu tượng nhất trong phim – nhà tiên tri. Có một điều chưa được giải đáp ở trong phim, đó là tại sao một người nhìn ra được bản chất của thế giới lại có thể sống yên ổn mà không bị Agent can thiệp vào. Chỉ có một khả năng duy nhất : bà thậm chí còn ngang hàng với The Architect – người tạo ra ma trận.

Nội dung

Suy nghĩ về một thế giới bị kiểm soát mọi mặt đã được khai thác không ít lần. Trong số các tác phẩm từng được ra mắt, The Matrix được xem là lá cờ đầu.

Có rất nhiều điểm đã biến nó trở thành một tuyệt tác bất diệt, nổi bật nhất chính là những tư duy triết học về bản chất của thế giới. Thực sự để một con người bình thường như mình có thể hiểu được tất cả những lý tưởng mà nhà sản xuất gửi gắm trong bộ phim này không phải chuyện đơn giản.

Một số phân cảnh kinh điển mà có lẽ chúng ta đều nhớ như : Morpheus đưa cho Neo hai viên thuốc đỏ và xanh, The Oracle đưa cho Neo cái bánh, một bé gái trong căn nhà của The Oracle “dạy” Neo cách bẻ cong chiếc thìa,… những chi tiết này thực sự khó có thể lý giải một cách bình thường.

Vậy nên có lẽ chúng ta cần xem xét đến những khía cạnh dễ nhận thấy hơn : một ý tưởng tuyệt vời, một cốt truyện chặt chẽ logic, dàn diễn viên thể hiện tốt vai trò, những màn so găng mãn nhãn.

Ý tưởng là thứ hay ho nhất của The Matrix mà bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Việc một thế giới hoàn toàn bị thao túng bởi robot quả thực khiến con người ta cảm thấy không khỏi rùng mình. Phải chăng những thứ chúng ta làm kể từ khi ra đời cho đến lúc trở về với cát bụi đều được đưa vào quỹ đạo chỉ với vài dòng code ?

Mình cũng cảm thấy hết sức nể phục những người đã sản xuất ra The Matrix, không chỉ phần 1 mà cả hai phần tiếp theo nữa. Họ đã xây dựng nên một thế giới hoàn hảo, một viễn cảnh vượt xa thế giới mà chúng ta đã biết. Ngạc nhiên hơn nữa khi bộ phim được ra mắt vào năm 1999, cái thời điểm mà những món đồ công nghệ thậm chí còn rất thô sơ.

Đó là tất cả những gì mà mình có thể nghĩ đến sau khi xem The Matrix. Mình đã xem Ma Trận đến hàng chục lần rồi, mặc dù nó rất hay nhưng sự hào hứng chắc chắn là không còn được như xưa nữa. Gần đây mình có thử xem lại để viết bài này thì cảm thấy khá buồn, vì nó cũng không khác gì những bộ phim bình thường khác…

Cảm ơn bạn vì đã đọc những review của mình. Như mọi khi mình vẫn nói, nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy share lên mạng xã hội. Đừng quên chém gió với mình bằng cách để lại cảm nghĩ của bạn xuống bên dưới nhé.

Chia sẻ
Chỉ là những cảm nhận mang tính chủ quan, nhớ chia sẻ sau khi đọc để ủng hộ tác giả, lúc nào rảnh thì quay lại đây nhé.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây