Idiocracy : từ nền văn minh cho đến thời kỳ đồ đá

0
487

Giới thiệu phim

Hãy tưởng tượng bạn chỉ là một con người bình thường, cực kỳ bình thường. Cho đến một ngày thức dậy, bạn chạy ra đường và thấy xung quanh chỉ toàn là những người nguyên thủy sống giữa thành thị, bạn nghiễm nhiên trở thành người thông minh nhất hành tinh. Đó chính là ý tưởng hình thành nên Idiocracy.

Tiêu đề phim và tấm poster đã nói lên tất cả, Idiocracy có một màn mở đầu khá buồn cười nhưng cũng hết sức thực tế : những gia đình nghèo khó, kém thông minh lại thường có cái thú vui là nhân giống vô tội vạ, trong khi đó tầng lớp tri thức lại rất hứng thú trong việc “kế hoạch hóa” hay chọn thời điểm lý tưởng để “ấp trứng”.

Hậu quả là những thế hệ thông minh suy giảm nhanh chóng, còn những con người không mấy triển vọng lại gia tăng theo cấp số nhân. Nói thẳng ra, loài người đang dần “ngu đi”.

Joe Bauers – một quân nhân “bình thường” và Rita – một cô gái điếm được chọn tham gia vào một thí nghiệm. Về cơ bản thì kế hoạch là họ sẽ được xử lý để rơi vào trạng thái ngủ đông, rồi “rã đông” ở một thời điểm 1 năm sau. Vì đây mới chỉ là thử nghiệm nên thời gian không quá dài.

Hai con người này được chọn cũng chỉ vì sự bình thường của họ : không quá ngu ngốc nhưng cũng không thông minh xuất sắc. Cặp trai gái này cũng không có gia đình, không bạn bè, nói chung là chả có cái gì để níu giữ ở thời điểm hiện tại cả.

Tuy nhiên, một sự cố đã diễn ra khi người đứng đầu chiến dịch bị bắt do dính líu tới một đường dây…mại dâm, kéo theo những bê bối sau đó, dự án chìm dần vào quên lãng, bỏ lại hai con người đang chìm vào giấc ngủ trong những chiếc kén kia.

Vậy là rất nhiều năm trôi qua, họ vẫn nằm yên vị ở đó. Đúng như những dự đoán, nhân loại trở nên ngu đi một cách kinh khủng khiếp. Mặc dù Trái Đất không hề bị thiên thạch lao vào hay người ngoài hành tinh xâm chiếm, nhưng cái viễn cảnh này thì không khác gì tận thế là mấy.

Một cách nào đó, “cỗ quan tài” của Joe bật mở, anh tỉnh giấc và hoàn toàn không nhận ra thế giới của mình. Anh quân nhân “bình thường” đã trở thành người thông thái nhất thế giới như vậy đó.

Bằng trí thông minh của mình, Joe sẽ phải đi tìm cô gái đã cùng tham gia thí nghiệm với anh năm nào, quan trọng hơn nữa là phải tìm ra cách để quay trở về thời đại của anh. Những tình tiết hết sức củ bựa đang chờ đón bạn trong phim.

Cảm nhận phim

Thực ra thì không có quá nhiều điều để nói về một bộ phim hài. Với Idiocracy thì phần nổi bật nhất chính là nội dung của nó. Ý tưởng phim khá ngược với những gì chúng ta vẫn thường nghĩ, khi mà thế hệ sau được sinh ra trong một điều kiện khá khẩm hơn, được ăn uống đủ chất, tập luyện thể dục thể thao như cơm bữa thì chả có lý gì để nhân loại kém thông minh đi cả.

Tuy nhiên, ý tưởng này cũng có sự đúng đắn nhất định khi mà tỷ lệ sinh nở có sự chênh lệch rõ ràng giữa các nước phát triển và các nước nghèo đói.

Những phân đoạn hài trong phim khá tục tĩu, được sử dụng có phần bừa bãi nhưng nhờ kịch bản sáng tạo nên cũng chấp nhận được. Cái kết của phim cũng khá nhân văn khi mà chả có cái cỗ máy thời gian nào cả, nhân loại sẽ tiếp tục sống và gây dựng lại sau những gì đã mất.

Nam chính của phim có gương mặt không khác gì Adam Sandler, mỗi tội chưa hài bằng. Cái nhân vật còn lại cũng là những cái tên khá quen thuộc nếu bạn thường xuyên xem hài Mỹ, đặc biệt là Terry Crew. “Anh da đen” cũng mới xuất hiện trở lại gần đây trong một bom tấn cũng củ bựa không kém – Deadpool 2.

Chốt lại thì Idiocracy là bộ phim phù hợp để giải trí nếu bạn không phải một thanh niên nghiêm túc. Hại não với giật gân mãi rồi cũng phải đổi gió tí nhỉ.

Nếu bạn có cảm nhận gì về bộ phim này thì hãy viết dưới phần comment nhé. Hãy quay trở lại blog của mình để cập nhật thêm những review thú vị tiếp theo.

Chia sẻ
Chỉ là những cảm nhận mang tính chủ quan, nhớ chia sẻ sau khi đọc để ủng hộ tác giả, lúc nào rảnh thì quay lại đây nhé.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây