Cảm xúc sau khi xem tập cuối Người Phán Xử

0
90

Người Phán Xử có lẽ là bài viết đặc biệt nhất của mình từ trước đến giờ, bởi đây là lần đầu tiên và không biết có phải là duy nhất không khi mà mình viết về một bộ phim Việt Nam. Chắc chắn không phải riêng mình mà rất nhiều khán giả khác luôn cảm thấy hào hứng khi xem phim, và kèm theo đó là cảm giác hụt hẫng khi nó kết thúc.

Có lẽ đã lâu lắm rồi Việt Nam mới có một bộ phim thực sự chất lượng đến vậy. Mình đã xem khá nhiều phim hình sự Việt Nam từ xưa đến giờ, tuy nhiên đây là bộ phim đầu tiên phá vỡ được cái lối mòn khi mà nhân vật chính không còn là một đám công an đi điều tra hết ngày này qua ngày khác.

Thay vào đó phần lớn thời lượng xoay quanh cuộc chiến không hồi kết giữa các tập đoàn tội phạm và mối quan hệ phức tạp giữa những người trong thế giới đó.

Không dài dòng nữa, dưới đây là một vài suy nghĩ, đánh giá của mình về kết phim và những tình tiết có thể mở ra phần tiếp theo.

Cảm xúc sau khi xem tập cuối

Đối với mình cái kết này hay, nhưng chưa đủ thỏa mãn. Sự thật là xuất hiện khá nhiều tình tiết vô lý những may mắn là có một vài đoạn cao trào đầy cảm xúc đã cứu vãn điều đó.

Phân cảnh đáng nhớ nhất là khi Phan Quân bắn Lê Thành. Khoảnh khắc người đứng đầu trong thế giới ngầm gục ngã sau khi nhận ra rằng ông đã kết liễu chính máu mủ của mình.

Sau tiếng súng của Người Phán Xử, chỉ còn lại sự im lặng kéo dài cùng tiếng nấc của Lê Thành. Thú thật là mình đã khóc sau khi xem đến đó, bi kịch cuộc đời vẫn không tha cho ông trùm dù đã ở tuổi xế chiều, chưa kể việc người vợ mới bị ám sát vài tiếng trước…

Đáng buồn hơn nữa khi “con ấu trùng” thực sự – Bảo Ngậu mới chính là kẻ đã đâm sau lưng Người Phán Xử. Nhân vật gây ức chế nhất phim cuối cùng lại là Bảo Ngậu.

Phân cảnh đáng nhớ tiếp theo là khi Phan Quân muốn chạy đến bên đứa cháu của mình nhưng không thể, những giọt nước mắt lăn dài trên má ông trùm trong sự bất lực.

Bên cạnh những tình tiết khiến người xem phải rơi lệ và hồi hộp thì có một vài chi tiết mà nhà sản xuất đáng lẽ phải xử lý tốt hơn như

  • Đoạn clip của Phan Sơn. Ông già lắm mồm đó làm thế quái nào để đứng im một chỗ mà vẫn có thể quay cận mặt hai người đang đứng đối diện nhau vậy (???).
  • Lương Bổng đưa cuốn sổ ghi chép cho Bảo Ngậu, rõ ràng ông là người tuyệt đối trung thành với Phan Thị nhưng lại đưa bằng chứng phạm tội của cả tập đoàn cho công an. Thực tế là với thế lực của ông trùm, việc thoát tù không quá khó khăn, nhất là khi bằng chứng vẫn chưa đủ.
  • Thân phận của Bảo Ngậu tương đối lãng xẹt, trước tập cuối mình đã hy vọng anh ta thuộc về một thế lực thứ 4 nào đó, có thể là ở phía nam, vùng đất chưa được Phan Thị khai phá. Hơn nữa, cái cách mà nhân vật này được giới thiệu tại trụ sở công an lại khá…buồn cười.
  • Cả một thế lực tội phạm hùng hậu, thế nhưng Phan Thị lại chỉ có một vài mống bảo vệ dinh cơ của sếp, công an xâm nhập hết mọi ngóc ngách trong tòa nhà không mất một giọt mồ hôi.
  • Tại sao Bảo Ngậu lại biết biệt thự đang có bom, khi mà hắn đang ở trụ sở công an, và kế hoạch này vốn dĩ là của Phúc Hô ?
  • Hành động khó chấp nhận nhất phim tất nhiên là thuộc về em gái Lê Thành : anh trai vừa chết, vẫn tiếp tục yêu kẻ đã bán đứng anh trai mình (sự thật là nếu Lê Thành còn sống thì anh ta cũng sẽ phải đi tù)

Một số tình tiết có thể liên quan đến phần 2

Có khá nhiều cách để nhà sản xuất mở ra phần 2, có thể liệt kê ra một vài trong số đó

  • Chi tiết vụ nổ bom được một số khán giả cho là khó chấp nhận khi mà chúng ta chưa biết số phận của hai ông trùm. Tuy nhiên mình lại thấy điều này khá hay bởi rất có thể trong cái đám tạp nham nhan đó vẫn còn một tên sống sót và sẽ trở lại trong phần tiếp theo.
  • Khải Sở Khanh và Phan Hương không xuất hiện là điều dễ hiểu khi họ đang bận chăm sóc đứa con mới chào đời.
  • Trần Tú không bị bắt, tuy nhiên anh ta đã hứa với cô em gái là sẽ sống lương thiện nên có lẽ sẽ không xuất hiện nữa. Còn cả Huy Kình, Huy Bá đã rời đi mấy tập trước, nhưng hai bố này cũng không có hy vọng gì nhiều ở phần sau.
  • Tình tiết lớn nhất, dễ để triển khai phần sau nhất là Phan Quân và Phan Hải đều mới chỉ bị bắt, còn sống là còn hy vọng vực dậy đế chế.

Cuối cùng thì, mình tin kẻ “nắm trong tay cả bộ bài” sẽ trở lại sớm thôi.

Bài chia sẻ cảm xúc của mình sau khi xem tập cuối của Người Phán Xử sẽ kết thúc tại đây, khá ngắn so với những bài trước đây vì tự nhiên mình chả nghĩ được ra cái gì thêm nữa.

Bạn hãy xem thêm phần Phim Hay trên blog này nhé, có rất nhiều phim đặc sắc đó, đặc biệt là nếu bạn thích thể loại tâm lý hay khoa học viễn tưởng.

Như thường lệ, nếu bạn thấy bài viết này thú vị thì nhớ share và để lại một comment của bạn xuống dưới nhé, chém gió tí cho vui nhưng nhớ đặt hết gạch đá bên ngoài nhé.

Chia sẻ
Chỉ là những cảm nhận mang tính chủ quan, nhớ chia sẻ sau khi đọc để ủng hộ tác giả, lúc nào rảnh thì quay lại đây nhé.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây