Cảm nhận phim Twelve Monkeys – 12 Con Khỉ (1995)

4
573

Giới thiệu phim

Một bộ phim giả tưởng về du hành thời gian cũ kỹ và khó xem, đó là những ấn tượng đầu tiên của mình về Twelve Monkeys. Nếu bạn đang quen với những bom tấn có kỹ xảo đẹp mắt thì mình nghĩ có lẽ bạn sẽ không thích phim này đâu.

Nó mang một nét đặc trưng của hầu hết các tác phẩm điện ảnh ra mắt trước năm 2000, đó là chất lượng hình ảnh thấp và hiệu ứng nhạt nhẽo.

Bỏ qua những yếu tố ngoại cảnh kia, Twelve Monkeys được xem là màn trình diễn xuất sắc nhất trong sự nghiệp điện ảnh của tài tử “hấp dẫn nhất Hollywood” Brad Pitt, cũng chính vai diễn này đã mang về cho anh một Quả Cầu Vàng cùng một đề cử Oscar danh giá. Bên cạnh đó phim còn có sự tham gia của ngôi sao hành động gạo cội Bruce Willis.

Vào phần giới thiệu, hình ảnh những con khỉ màu đỏ oạch tạo thành một vòng tròn từ từ hiện lên ngay chính giữa màn hình, nhìn qua cảm giác rất đau đầu. Nhưng vì nghe nói phim này được đánh giá cao và còn có Brad Pitt nữa nên mình bình tĩnh xem tiếp. May mắn là mọi thứ tương đối ổn.

Mở đầu bằng viễn cảnh một nhà tù dưới lòng đất trong tương lai, thời điểm này một đại dịch đang tàn phá thế giới nặng nề và nền văn minh loài người có nguy cơ bị xóa sổ.

James Cole (Bruce Willis) – một tù nhân mong muốn được giảm án, đã chấp nhận quay trở về quá khứ để thực thi nhiệm vụ truy ra nguồn gốc của virus, được cho là do đội quân có tên Twelve Monkeys tạo ra. Anh ta được gửi về năm 1990.

Tất nhiên, nếu bạn thường xuyên theo dõi phim về time travel thì có lẽ đã thuộc lòng mô típ kinh điển này : nhân vật chính kể với những người trong quá khứ là mình vừa du hành thời gian, và chả ai tin.

James Cole cũng không phải ngoại lệ, anh bị tống vào viện tâm thần ngay sau khi kể câu chuyện dữ dội của mình. Chắc bạn cũng hình dung được cái cảm giác phải giải cứu thế giới trong khi bị nhốt ở nhà thương điên rồi đúng không.

Tại đây, anh gặp Jeffrey Goines (Brad Pitt), một bệnh nhân có thâm niên lâu năm, kẻ nghịch ngợm nhất trong trại. Sau lần du hành đầu tiên nhưng không thu được gì, Cole vẫn quyết định quay về quá khứ thêm lần nữa. Lần thứ hai này diễn ra sau lần đầu tiên 6 năm – 1996.

Lần này, Cole gặp lại và bắt cóc Kathryn Railly, nữ bác sĩ trong viện tâm thần. Cô ấy vẫn nghĩ Cole là một tên điên và muốn hãm hại mình.

Cole gặp khá nhiều bất lợi trong việc thu thập thông tin, ngoài việc không một ai tin những gì anh nói thì dường như anh đang mắc phải một chấn thương ở não.

Rốt cục thì nguồn gốc của con virus chết người kia là ở đâu ? “12 con khỉ” thực sự là cái quái gì ? Liệu Cole có hoàn thành được nhiệm vụ ?

Nếu không chú tâm một chút thì bạn sẽ thấy phim hết sức rời rạc, quá nửa thời lượng chỉ nói về một người đàn ông trở về quá khứ làm một nhiệm vụ khó hiểu nào đó trong trạng thái ngáo ngơ.

Cảnh báo là cái kết dù chỉ vỏn vẹn vài phút nhưng hết sức bất ngờ và là nhân tố không thể thiếu làm nên thành công của bộ phim. Vậy nên chớ đọc tiếp nếu bạn chưa xem.

Cảm nhận phim

So với những tác phẩm giả tưởng, đặc biệt là du hành thời gian mà mình từng xem thì bộ phim này thuộc hàng khá khó nuốt, có lẽ cũng phải ngang ngửa Donnie Darko.

Điểm khác biệt nằm ở chỗ Donnie Darko khó hiểu với nguyên nhân là do phim khá trìu tượng, lý thuyết khoa học nhiều, cách hành xử khó hiểu của nhân vật chính khiến người xem không hiểu chuyện gì thực sự đang diễn ra ngay cả khi phim đã kết thúc.

Twelve Monkeys thì khác, bộ phim này không đến mức quá phức tạp, nhưng có nhiều tình tiết rườm rà theo kiểu nhà sản xuất cố tình vẽ vời thêm để xoắn não người xem, nhưng tất nhiên là mọi thứ vẫn hợp logic.

Có một điểm tương đồng thú vị giữa hai tác phẩm này, đó là hai nhân vật chính đều bị người khác nghi ngờ đầu óc có vấn đề, và đều phải nhận cái kết bi đát ở cuối phim.

Cái kết của Twelve Monkeys mang lại một trải nghiệm khó tả và đầy ám ảnh : James Cole thực ra đã chứng kiến cái chết của chính mình từ khi còn nhỏ. Mô típ “vòng lặp” mình đã xem nhiều nhưng lần này vẫn không tránh khỏi sự bất ngờ.

Bên cạnh đó cũng còn một số tình tiết mang tính gợi mở cao như cái nhìn của Kathryn về phía cậu bé James, cô nở một nụ cười nửa miệng ngay khi bị cảnh sát bắt đi, ánh mắt như nói lên rằng cô đã nhận ra người tình của mình khi còn nhỏ.

Chính điều này đã làm mình nảy sinh một thắc mắc, đó là số phận của Kathryn sau cái chết của James vẫn còn là một bí ẩn. Thêm vào đó, nguyên nhân khiến James bị đi tù từ năm 8 tuổi cũng chưa được giải đáp. Và một điều hết sức quan trọng nhưng mình không thể lý giải được, đó là tại sao James lại không bắn kẻ mang con virus lên máy bay ?

Ngoài ra thì không biết bạn có nghĩ giống mình không nhưng “12 con khỉ” nghe có vẻ hơi rừng rú và giống một gánh xiếc nào đó hơn là một tổ chức khủng bố.

Ấy vậy mà nó lại có tác dụng một tác dụng không ngờ tới, bởi chính cái tên kỳ cục này đã khiến khán giả ngẩn người ra khi sự thật đã nằm ngay trước mắt : “12 con khỉ” thực ra là một nhóm gồm mấy thằng ngớ ngẩn lập ra để bảo vệ động vật hoang dã, do Jeffrey cầm đầu. Trong khi kẻ tạo ra con virus thực sự thì lại chả liên quan gì đến băng nhóm kia.

Bỏ qua nhân tố chủ đạo là du hành thời gian thì câu chuyện tình bất chấp không thời gian giữa James và Kathryn tạo nên một nét riêng. Hẳn bạn còn nhớ phân cảnh James tự tay bẻ vài chiếc răng của mình để không bị tổ chức trong tương lai kia theo dõi nữa và có thể tiếp tục sống bình yên.

Bên cạnh nội dung tương đối sáng tạo, điểm làm nên thành công rõ nét của phim nằm ở diễn xuất. Nếu bạn đã biết đến hình tượng bad boy của anh trong Fight Club, tay thám tử cục súc trong Se7en hay người đàn ông hào hoa có số phận trớ trêu trong Benjamin Button thì mình nghĩ bạn sẽ choáng ngợp khi trông thấy anh trong Twelve Monkeys.

Bởi lẽ nhân vật sắp sửa xuất hiện trước mắt bạn là một tên điên mang cặp mắt lé và thường xuyên thở ra những câu thoại dở người. Mình chưa xem tất cả phim của Brad Pitt nhưng hiện tại thì mình đánh giá Jeffrey quả thực là vai diễn xuất sắc nhất của anh.

1995 là cột mốc huy hoàng trong sự nghiệp của Brad Pitt khi anh góp mặt trong 2 tác phẩm nhận được nhiều lời khen ngợi cho đến tận bây giờ, đó là Twelve Monkeys và Se7en. Mình nghĩ nam tài tử xứng đáng giành được tượng vàng hơn là một cái đề cử.

Thông tin thêm cho bạn : năm đó Brad Pitt đã phải ngậm ngùi nhìn người đồng nghiệp trong Se7en là Kevin Spacey lên bục nhận Oscar cho The Usual Suspects.

Đối với huyền thoại “Die Hard” Bruce Willis, phần thể hiện của ông rất thuyết phục, tuy nhiên vì một lý do khó hiểu nào đó mà ông không nhận được bất kỳ giải thưởng lớn nào cho nhân vật James Cole. Nếu bạn yêu mến Bruce Willis thì nên xem thử Looper, một bộ phim khá thú vị cũng khai thác đề tài time travel.

Nữ chính của Madeleine Stowe nhập vai tốt. Mình có tìm hiểu qua một chút về cô này thì thấy đóng không nhiều phim và phần lớn đều ra mắt trước năm 2000, vậy nên cũng không có nhiều điều để nói.

Cơ bản thì trên đây là một vài cảm nhận và chia sẻ của mình về Twelve Monkeys, một bộ phim tương đối kén người xem với phần hình ảnh, kỹ xảo xưa cũ, kịch bản tương đối loằng ngoằng, dễ khiến người xem ngủ gật. Điểm cộng là diễn xuất tuyệt vời, chuyện tình trắc trở và một cái kết ám ảnh lạ thường.

Thực sự thì phim này mình xem tương đối mất tập trung, phần lớn là vì ngoài cái kết thì nó cũng không đem lại mấy sự hào hứng cho mình. Vậy nên nếu có sai sót ở đoạn nào thì bạn hãy góp ý xuống bên dưới, nếu cảm thấy bài viết thú vị thì share kịch liệt nhé.

Chia sẻ
Chỉ là những cảm nhận mang tính chủ quan, nhớ chia sẻ sau khi đọc để ủng hộ tác giả, lúc nào rảnh thì quay lại đây nhé.

4 BÌNH LUẬN

    • Lúc đấy James có ngừng lại một chút trước khi bị cảnh sát bắn mà, mình cảm thấy như anh ta không muốn giết kẻ nắm giữ con virus ý.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây